Viết cho mùa hạ cuối của quãng đường sinh viên
Xin cảm ơn những điều vụn vặt tại ngôi trường này. Dù thực lòng chẳng thể kể hết về những người lỡ yêu, những điều trót thương suốt 4 năm qua.

Thường thì vào thời khắc chia ly, người ta hay có xu hướng nghĩ lại về những thứ ban đầu… Những ngày đầu tiên, những người đầu tiên, những bỡ ngỡ hồi hộp đầu tiên, những kí ức vụn vặt khi ta mới bước chân lên 1 cuộc hành trình.

Bạn thân đầu tiên của tôi ở trường Cao Đẳng Dược là cô bạn cùng lớp, người Cao Bằng. Chúng tôi trò chuyện với nhau sau 1 buổi học, khi cả 2 đứa đều là những đứa cuối cùng rời lớp. Câu chuyện lúc đầu chỉ xoay quanh những người mà cả 2 cùng biết, rồi về sau chúng tôi dần thân nhau và chia sẻ nhiều hơn. Sau đó, không rõ cụ thể như thế nào, chúng tôi lôi kéo được thêm 2 đứa nữa, 1 trai 1 gái, và thế là 4 đứa cùng nhau trải qua 4 năm nhiều cảm xúc nhất của tuổi trẻ.

Đó là những buổi học mà cả 4 luôn ngồi xuống cuối lớp, nghe thì ít nhưng nói thì nhiều, trở thành những sinh viên “cá biệt” không biết đã bao lần bị nhắc nhở. Đó là những lần cùng làm bài tập, suốt ngày đấu tranh “sống chết” được cùng nhóm với nhau, rồi mày mò đi quay cái này, dựng cái kia, phúc cùng hưởng mà họa cùng chịu.. Đó là những lần đi picnic trong thành phố, vác máy ảnh đi chụp cho nhau, rồi giả vờ quay gameshow thực tế chạy ầm lên như lũ trẻ. Đó là chuyến đi Cao Bằng vào năm hai, vội vàng gấp gáp vì đứa nào cũng bận, nhưng thật nhiều kỉ niệm vì là chuyến đi xa đầu tiên cùng nhau. Bữa cơm Cao Bằng hôm nào cũng ăn thịt vịt, tôi thiếu ngủ nên đèo mẹ bạn đâm vào cục đá, vác xe đi ăn sáng thì bị bắt xe, nằm ngủ quên trên ghế bị chụp ảnh trộm…

Buổi đêm Cao Bằng nhẹ nhàng yên tĩnh lắm, chỉ có tiếng bước chân 4 đứa cùng 4 cái bóng cao gầy khác nhau ngả xuống đường… Thi thoảng, tôi vẫn muốn được quay trở về đêm hôm đó, để được liêu xiêu theo những cái bóng bước đi bên nhau, để được mộng mơ vu vơ chẳng cần biết ngày mai sẽ thế nào.

Cảm xúc trước mỗi mùa chia tay
Hay chuyến đi Sài Gòn kiến tập 1 tháng hồi năm 3 nữa. Chúng tôi vẫn luôn nhớ về nó như 1 chuyến đi trong mơ, vì lúc rủ mấy đứa vào Sài Gòn, tôi chỉ nghĩ vu vơ thôi, không ngờ cuối cùng chúng tôi đi đc thật, và ở cùng nhau suốt 1 tháng trời ở 1 thành phố khác.. Vậy là lần đầu tiên, không chỉ đi chơi, đi học, đi làm bài tập… chúng tôi còn cùng nấu ăn, cùng ăn cơm, cùng giặt giũ, cùng nằm cả đêm kể cho nhau nghe những chuyện vẩn vơ. Như một gia đình nhỏ.

Có những thời điểm của cuộc đời, tôi chỉ ước sao thời gian dừng lại, để giữ mãi sự vô tư, hồn nhiên, để đong đầy mãi niềm vui trọn vẹn của ngày đó – khi chúng tôi còn bên nhau và cùng nhau chia sẻ mọi điều.

Giờ đã là năm 4, chúng tôi vừa cùng nhau kết thúc khóa thực tập, vẫn là 4 đứa – từ năm nhất cho tới năm cuối lúc nào cũng kè kè bên nhau. Chúng tôi vẫn hay nửa đùa nửa thật: Ko biết ra trường rồi sẽ chơi với nhau thế nào, liệu bao lâu mới gặp được đông đủ 1 lần… Cũng phải, bởi đến 1 lúc nào đó, ai rồi cũng sẽ cuốn theo những dòng chảy mới của cuộc đời.

4 năm của tôi cũng thật đẹp vì tôi tham gia CLB AMC và đội Kịch VNXK – đội văn nghệ của trường. Thường thì người ta sẽ thân nhau hơn theo thời gian, nhưng với tôi, VNXK lại là một hành trình có phần hơi ngược… Hồi năm nhất tôi tham gia rất nhiều hoạt động, dành nhiều thời gian cho đội, cho mọi người. Tôi tin rằng mình đã tìm được tập thể phù hợp, tìm được một nơi mình thật sự thuộc về..

Nhưng chẳng tình yêu nào mãnh liệt và nồng cháy nếu nó không được bồi đắp mỗi ngày.. Những biến cố của gia đình khiến tôi phải tự lập khá sớm. Từ lúc bắt đầu đi làm, tôi không còn nhiều thời gian, và cả tâm trí để tham gia các hoạt động với đội. Tôi ít xuất hiện hơn. Tôi vẫn tham gia khi có thể, nhưng không đủ cởi mở để gần hơn nữa. Cho đến sau này, khi tôi đã tự ổn định, cân bằng được cuộc sống của mình hơn và ko còn phải đau đầu về kinh tế nữa, thì ngoảnh lại mọi người đã quá thân thiết rồi… Tôi quá ngại ngùng để bắt đầu lại, và thế là tôi xa dần. Tôi trộm nghĩ, có lẽ mình đã bỏ qua mất thời điểm để thật sự trở thành 1 phần của VNXK. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn áy náy vì mình đã được đội yêu mến, kì vọng, nhưng cuối cùng lại chẳng làm được nhiều cho đội..

Sau này, có thể tôi sẽ còn đứng trên nhiều sân khấu khác, nhưng sân khấu của VNXK, của Học viện Báo chí vẫn luôn kì diệu vô cùng. Đó là sân khấu nhỏ đầu tiên trên tầng 10 nhà A1, chúng tôi diễn kịch Táo quân, vở kịch mà đến giờ mỗi lần xem lại tôi vẫn nhớ đến từng câu thoại, từng chi tiết, từng gương mặt của những đứa cùng khóa đã diễn với mình lần đầu tiên… Đó là những sân khấu của nhiều chương trình mà tôi có cơ hội được dẫn ở trường: FPS Concert, Welcome, Sóng Trẻ, Dạ khúc tháng 4, Nhật ký 20, Đêm nhạc Từ bến cảng nhà Rồng đến khúc khải hoàn ca, minishow…. – nhắm mắt lại tôi vẫn hình dung được cảm giác hồi hộp mỗi lần đứng trước khán giả báo chí, vì họ là những người duy nhất sẵn sàng gọi tên MC ở bên dưới, chỉ để ở trên sân khấu chúng tôi nở một nụ cười thật tươi. Đó là sân khấu chính kịch dài mà đội Kịch đã “ mạo hiểm” thực hiện vào năm 3… Một vở kịch về tình cảm gia đình dài 90 phút – tưởng chừng là điều không thể với một nhóm sinh viên trẻ dại. Trong suốt quá trình tập, không biết đã bao lần nản chí và tưởng ko thể diễn nổi, ấy vậy mà chúng tôi đã làm được.. Và rồi sắp tới, tôi sẽ lại 1 lần nữa đứng trên sân khấu cuối cùng của đời sinh viên, sẽ là một “Phút cuối” thật đẹp, cũng thật nhiều nuối tiếc.

Mọi câu chuyện có khởi đầu thì đều sẽ có kết thúc. Đó là lý do chúng ta luôn phải đối mặt với những cuộc chia ly.

Tôi cũng có lúc tự an ủi bản thân rằng, chia ly vốn dĩ đâu quá đáng sợ, chia ly mà buồn bã thì chúng ta nên cảm thấy hạnh phúc mới đúng. Bởi xa nhau mà ko buồn, kết thúc một quãng hành trình mà không rơi nước mắt, thì chẳng phải những gì đã có không đọng lại chút nào hay sao…

Tôi hiểu rằng, chúng tôi khóc, chúng tôi buồn, chúng tôi ngẩn ngơ vào giờ phút chia ly, vì chúng tôi hiểu rằng sau khoảnh khắc ấy, mọi điều từng có sẽ chỉ là kỉ niệm, và rồi ai cũng sẽ khác theo thời gian. Sau này nhớ nhau, nhớ trường, và cũng nhớ chính mình của ngày xưa nữa…

Chúng tôi đã cùng nhau cười, cùng nhau khóc, cùng nhau vấp ngã và cùng nhau trưởng thành, suy cho cùng – chúng tôi đã và vẫn sẽ luôn hết lòng với nhau. Dẫu sao thì, đời này, những năm tuổi trẻ còn sức khỏe để ta nuối tiếc lúc chia xa như vậy, cũng là một niềm hạnh phúc.

5 (100%) 1 vote